XtGem Forum catalog
Hot nhất 2014
* Mobi Army 236 - Gunbound Online
Truyện teen - Những ngày đợi nắng 8

diện tức đến phát điên mà không làm được gì. Mỗi câu trả lời của cô đều rất thành thật. Vì quá thành thật đến mức không thèm chau chuốt từ ngữ nên luôn làm người khác rất dễ nổi nóng.

Nhưng cô không cho người phụ nữ dối diện mình có thời gian nổi giận thì đã với tay đến xoa đầu con chó nhỏ bà đang bế trên tay, ánh mắt dịu dàng ôn hòa hoàn toàn khác xa vẻ khinh miệt bất cần vài giây trước.

“Chú chó dễ thương quá! Là tên gì vậy?”

Người phụ nữ nhìn cô, trong lòng bỗng bớt ghét vài phần. Từ sau khi chồng bà mất, bà chỉ có một mình. Muốn bớt cô đơn nên bà nuôi con chó Nhật này. Bà yêu thương nó như con mình. Và người mẹ thường rất quý những người yêu thương con mình.

“Tên là Su.” – Giọng bà có vẻ hiền hơn.

“Cháu ẵm một chút được không?” – Winner thích thú dang tay ra đón con chó nhỏ.

Người phụ nữ cũng không mấy phiền lòng, giao nó cho cô mà không chút hoài nghi.

Winner đón lấy Su, ôm vào lòng, khẽ vuốt nhẹ từ đầu cho đến cái đuôi đang nghoe nguẩy của nó. Con chó rất ngoan và dễ gần. Nó nằm im cho cô vuốt ve và khẽ nhắm mắt ngoan ngoãn.

“Bà chủ của cháu bảo chồng cô có nợ bà ấy một khoản tiền rất lớn. Đến giờ tiền lời.. cũng vô cùng lớn. Chồng cô đã mất, bà chủ của cháu cũng đã muốn thôi không đòi tiếp khi thấy cô sống quá cơ cực. Nhưng sau khi phát hiện ra cô có một tài khoản lớn trong ngân hàng, biệt thự ở Nha Trang và một vài lô đất ở Phú Mỹ Hưng thì bà ấy quyết định bảo cháu đến đây kêu cô trả tiền cho bà ấy.” – Vừa vuốt ve con chó nhỏ, Winner nừa nhàn nhạt nói mà không nhìn người phụ nữ. Cô đã thể hiện rõ rằng tất cả những gì về bà đều đã được điều tra rất kỹ và bà không có cơ hội nói dối.

“Nói với con mẹ ấy trả mạng chồng tao đây rồi tao trả tiền cho.” – Người phụ nữ mới vài giây trước còn rất dịu dàng bất ngờ quát ầm lên. Chồng bà vì nợ nần mà tự tử chết, có biết bà khổ cực bao nhiêu mới có được như hôm nay không mà dám vác mặt đến đây đòi tiền. Nếu không phải các người bức người quá đáng thì chồng bà giờ vẫn còn sống, bà cũng chẳng cần mang thân nhơ nhuốc đeo bám bọn đàn ông để dần dần làm giàu.

“Bà chủ của cháu đâu có giết chồng cô. Là ông ấy không muốn sống nên tìm cách chết mà.” – Trước nỗi đau chuyển sang giận dữ của người phụ nữ, Winner vẫn chỉ vỏn vẹn một thái độ dửng dưng. Có nợ thì đương nhiên phải đòi. Còn chuyện trả không nổi mà tự tử thì là do họ lựa chọn, làm gì có ai ép.

“Lũ ác ôn tụi mày! Tụi mày gián tiếp giết chết bao nhiêu người rồi hả. Tụi mày nhất định sẽ bị quả báo.” – Người phụ nữ phát tiết lên với thái độ của Winner. Bà ta thật rất muốn lao đến tát cho con nhỏ nhâng nháo này vài cái cho hả giận.

“Nợ mà không trả cũng sẽ bị quả báo.” – Winner thật thà nhận xét.

“Tiền thì tao nhất định không trả một xu rồi. Còn quà cho tụi mày thì tao có đó. Tao đợi tụi mày từ sáng sớm rồi.” – Người phụ nữ nở một nụ cười quỷ dị. Ngay sau đó, từ một phòng trong nhà, một nhóm thanh niên mặc đồ đen, tay cầm vũ khí chạy ra đứng trong tư thế sẵn sàng tấn công.

Nhìn qua cửa sổ, Winner biết bên ngoài cũng có một nhóm đã bao vây sẵn.

Đám đàn em của cô từ đầu đến cuối chỉ đứng im chờ nhận lệnh. Ngay cả khi gặp nguy hiểm cũng không phát ra một tiếng động.

“Muốn giết người?” – Winner nhướn mày, nhìn đám người lăm lăm vũ khí trong tay bằng ánh mắt coi thường. Họ nghĩ giết người chỉ đơn giản làm cho người ta ngừng thở thôi sao. Đó là nỗi ám ảnh một đời. Và những linh hồn sẽ luôn đeo bám kẻ giết mình. Nhìn đám người này, cái cách họ cầm vũ khí cũng đủ hiểu chỉ là đám giang hồ chợ búa ngoài đường, được thuê về làm mẽ hù những ai yếu vía. Mười kiếp nữa cũng chưa đủ gan để giết người.

“Cháu không muốn đánh cái đám người này để cô tốn thêm tiền thuốc đâu. Có nợ thì trả đi. Đừng có làm mọi việc rắc rối thêm.” – Winner rời mắt khỏi đám người vừa hùng hổ lao ra, tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve con chó nhỏ, chân nhàn rỗi gác lên bàn.

Người phụ nữ giớ mới giật mình. Con chó bà yêu thương đang trong tay Winner.

Winner cũng biết bà ta đang nghĩ gì. Khẽ liếc mắt nhìn người phụ nữ. Cô nheo mắt cười một nụ cười khẳng định. Chính xác! Cô lấy con chó từ tay bà là để uy hiếp. Mà cũng chẳng phải cô lấy. Bà ta đưa cho cô ẵm mà.

“Lũ độc ác.” – Người phụ nữ rít lên, vồ đến chỗ Winner nhưng bị cô thuận thế đạp một cái lùi lại phía sau. Con chó được cô đưa cho một đàn em của mình trong khi người phụ nữ đang ôm bụng đau đớn. Rất may bà ta vẫn đủ tỉnh táo để ra hiệu cho đám người của mình đứng yên. Nếu con Su có mệnh hề gì bà ta sẽ sống không nổi mất.

“Có nợ thì trả là chuyện đương nhiên rồi. Còn về việc của chồng cô, là do ông ấy lựa chọn. Khi con người sống đủ thì cần được chết. Đó là cái số của ông ấy. Cháu nghĩ cái cảm giác mất đi người mình yêu thương cô vẫn còn nhớ rất rõ. Nó khắc sâu vào xương tủy và không thể quên. Nếu cô không muốn trải qua lần nữa thì hãy trả tiền. Cháu cũng chỉ làm theo lệnh bà chủ. Khi cần thiết, cháu cũng.. sẽ phải giết một vài người, kết liễu một vài sinh linh.” – Winner nói rất chậm, lời lẽ và giọng điệu như đang kể một câu chuyện nhẹ nhàng. Mồi một điếu thuốc, cô rít một hơi rồi lấy lại con chó từ tay tên đàn em. Lần này, cô không ẵm nó mà nắm trọn cái cổ nhỏ bé của nó trong tay.

“Tốt nhất đừng nghi ngờ lời đe dọa của cháu.” – Winner nhìn người đàn bà, bàn tay cô đang nắm lấy con chó nhỏ tội nghiệp dần nổi gân. Bà ta sẽ không bao giờ tin một cô gái mảnh khảnh như thế có thể một tay bóp chết con chó của bà. Nhưng đám đàn em của Winner thì tin lắm. Cô còn có thể giết chết thứ to lớn hơn thế nhiều.

Con chó trong tay Winner đang rít lên từng tiếng đau đớn quằn quại.

Người phụ nữ không thể nhịn thêm được nữa. Bà ta vừa lo lặng lại vừa giận dữ.

“Su mà có chuyện gì tụi mày cũng đừng hòng sống xót.” – Người phụ nữ gào lên, có vẻ vẫn không đành nhả ra mười mấy tỷ trả nợ.

“Rồi sau đó? Bọn cháu chết. Con Su cũng chết. Nên biết người còn sống mới là người đau khổ. Cô có đủ can đảm tự tử không? Nếu không có thì đừng làm gì để mình sợ phải sống. Vì nếu không muốn sống nữa nhưng lại không dám chết thì sẽ rất đáng sợ.” – Một câu nói của Winner khiến người phụ nữ đang hùng hổ im bặt. Cái cảm giác này bà đã từng trải qua khi chồng bà mất. Vì vậy bà đã tìm một con chó nuôi cho bớt quạnh hiu và để bớt buồn. Cô đơn ở tuổi già là cả một bản án tử hình.

*

Khoảng sân yên tĩnh bỗng chốc bị khuấy động do tiếng nói tiếng cười. Dẫn đầu vẫn là Winner, tay bỏ túi quần, miệng lười biếng ngậm hờ điếu thuốc trên môi.

Phía sau cô, đám thanh niên đang trò chuyện rôm rả, trên tay xách theo những vali tiền.

“Chị hai hay thật đấy! Sao chị biết con chó là mấu chốt sự việc tài quá vậy?” – Một cậu thanh niên nhỏ người, dáng vẻ nhanh nhẩu ở phía sau Winner hỏi.

“Chỉ là đoán bừa thôi.” – Winner xoa xoa đầu, nói nhưng không quay đầu lại. Thật ra thì những người nuôi thú cưng thường là những người cô đơn. Họ không có bạn, không có ai để tâm sự nên mới nâng niu một con vật và trò chuyện với nó mỗi ngày. Winner không giỏi đoán tâm lý người khác đến thế. Chỉ là cô đã từng nuôi một con cáo sa mạc cho bớt cô quạnh. Không may người bạn tri kỉ đó của cô đã bị Kim không cẩn thận tông chết khi tập đi xe máy trong sân.

“Mà công nhận chị hai nói hay lắm nha. Em không nghĩ chị sâu sắc như vậy. Một câu nói làm bà già đó im luôn, ngoan ngoãn giao tiền ra.” – Câu thanh niên lại tiếp tục nói trong sự đồng tình của đám người còn lại. Quả thật họ không nghĩ chị hai của họ nghĩ ra được những điều đó. Trong mắt họ, Winner như một siêu nhân ngoài hành tinh, không có suy nghĩ và chỉ làm theo lời bà chủ. Nếu là người của trái đất này thì cũng là người sống vô tư mặc kệ đời nhất trên thế giới.

“Nghệ thuật đòi nợ đó.” – Winner nửa thật nửa đùa sau đó xua đám đàn em mang mấy vali tiền vô cho Bạch Hồ.

Nói hay? Quả thật cô cũng cảm thấy mình nói hay. Có thể mang cảm giác của mình trong suốt bao nhiêu năm qua ra làm thứ dọa người khác, cô hay quá đi còn gì.

Như tia nắng mỏng manh len qua khe gỗ hở, có một nỗi đau vừa len lỏi vào tim cô. Trái tim vốn đã nặng nề giờ lại khó chịu hơn.

Ít nhất cô cũng đã không bị đuổi khỏi đây. Chỉ cần như thế là đủ rồi. Mọi cảm giác dù buồn hay vui đều là dư thừa. Đòi được số tiền mặt lớn như thế, cô còn có gì để buồn? Căn bản chỉ cần có thể thấy người đó gần ngay trước mặt mình. Dù không thể chạm thấy nhưng vẫn luôn trong tầm mắt. Nhiêu đó là thỏa mãn lắm rồi.

Mặt trời về tây đỏ rực một mảng trời. Mây mệt mỏi buông mình thả trôi. Ánh tà dương len lỏi vào những trái tim bơ vơ gọi mời nỗi buồn vây kín.

Trời chiều càng đỏ lại càng hoang vu!

Bơ vơ giữa vườn hoa anh đào nhuốm trời chiều, cô gái nhỏ khẽ buông nụ cười tự giễu. Thuốc lá chạm môi đắng nghét một cõi.. lòng.


Chương 7:


Thời gian trôi khẽ đi nhanh. Nhân lúc mọi người không để ý, mùa đông đã tìm đến hà hơi lạnh từ khi nào. Mới vài hôm trước chiều thu còn nhạt nắng mơ màng nay đã bỏ đi để lại cái rét đầu đông cắt da cắt thịt.

Chở Kim từ trường về đến nhà, hai tay Winner gần như dính cứng vào tay lái, mặt tái nhợt không còn giọt máu.

Trái ngược với cô, sắc mặt Kim đang vô cùng tốt. Sau khi bị đốc thúc học dồn học ép cho đủ tiết để nghỉ đông, cô bé đã viên mãn lãnh trọn một tuần nghỉ ngơi tha hồ ngủ nướng và đi chơi.

Tâm trạng tốt nên cũng thấy mọi thứ đẹp hơn. Trời xám xịt lạnh cóng mà con bé vẫn có thể đứng cười hỉ hả, ngước mặt lên trời tận hưởng dù trên đó ngoài màu xám ra thì chẳng có gì.

“Vô nhà nhanh đi! Chết cóng bây giờ. Mẹ em và mọi người có chuẩn bị đồ nướng mà em thích đó.” – Nếu không phải Winner lên tiếng, có lẽ con bé sẽ còn đứng cho đến khi cái cổ đông cứng không thể cúi xuống.
“Á! Có đồ nướng? Thích vậy!” – Kim reo lên thích thú sau đó chạy liền một mạch vào gian phòng mẹ mình. Con bé sẽ lại ùa vào lòng mẹ mà tỉ tê chuyện ở trường, ai bắt nạt, ai bị phạt. Lần nào được nghỉ học về nhà con bé cũng làm mọi thứ trở nên ồn ào. Những ngày như thế Bạch Hồ sẽ không ra ngoài, ở lại nhà để ôm con gái cả ngày.

Mồi cho mình một điếu thuốc, Winner cố tìm hơi ấm trong thứ đang giết chết mình từng ngày. Đúng là nó độc hại lắm, nhưng chẳng ai ngoài nó sưởi ấm cho cô.

Không một ai cả!

Từ sau lần cãi nhau tuần trước, cô và Đăng không gặp cũng không liên lạc với nhau. Giờ phút này, cô một lần nữa lĩnh hội sâu sắc cái cảm giác không còn một ai bên cạnh.

Cô luôn tự nhủ khi chỉ còn một mình thì cần phải thật mạnh mẽ. Cô đơn chính là ngọn lửa tôi luyện nên sự mạnh mẽ.

Nhưng thật ra, có một sự thật là vì mạnh mẽ nên mới cô đơn.

Vì khi phải lựa chọn, người ta sẽ luôn chọn tổn thương những con người có


Game Gì Đang Hót
Hosting By : Xtgem.com
© 2014 Proko.xtgem.com