Disneyland 1972 Love the old s
Hot nhất 2014
* Mobi Army 236 - Gunbound Online
Rắc rối đáng yêu trang 5

Chap 8 : Lời tỏ tình trên đu way đứng 

Chủ nhật: 
Hôm nay là ngày hắn về nhà , khổ nổi hắn kêu nó đi theo mới ác chứ ? 
Nó loay hoay trong phòng cả buổi để hắn đứng ở ngoài chờ . 
Lúc này , máu nóng trog người hắn đang dồn lên , từ trước tới h chưa khi nào hắn phải đợi ai cả , nhưng bây h thì sao ? Vì 1 con nhỏ ngốc , hắn phải mất cả tiếng đứng đợi ! 
Cạch ! 
Nó mở cừa bước ra , hắn như muốn té xỉu , tưởng nãy h nó trang điểm , ai ngờ đâu , nó mặc cái quần jeans & cái áo thun , thấy hắn mặc 1 bộ đồ sang trọng , nó ngơ ngác : 
_’’ Sao anh mặc đồ đẹp thế ? ‘’ 
Hắn muốn ọc máu , kiềm nén sự tức giận , hắn dõng dạc nói : 
_’’ Cô định mặc thế này sao ? ‘’ 
Nó ngơ ngác : 
_’’ ko được sao ? Chỉ là về nhà anh thôi mà ! ‘’ 
Sự tức giận của hắn đã đạt tới mức phát hỏa , hắn nhìn nó : 
_’’ Cô nghĩ vậy thật sao ? Cô ko biết quy mô của nhà tôi à ? Ăn mặc như vậy …. Ko được rồi . Cô đi theo tôi ! ‘’ 
Hắn kéo nó đi 1 mạch , ko để nó nói 1 lời nào . 
Dừng xe trước 1 cửa hàng quần áo trang trọng , hắn vào trong , lựa cái gì đó rồi đi ra . 
Hắn tiếp tục chở nó đi , lần này là 1 tiệm trang điểm cực lớn , nó nhìn muốn hoa mắt . 
_’’ Xuống xe ! ‘’ 
Nó chưa hiểu chuyện gì thì bị hắn lôi đi tiếp . 
Chị nhân viên nhìn hắn mỉm cười rồi tới chỗ nó : 
_’’ Em đi theo chị ! ‘’ 
_’’ Dạ ? Đi đâu ? ‘’ 
Nó nhìn hắn rồi nhìn chị nhân viên . 
_’’ Cô nhiều chuyện vừa thôi , đi mau lên ‘’ . Hắn giục 
Nữa tiếng sau , 
Nó từ trong bước ra , nhìn như 1 nàng công chúa í , tóc được uốn lọn 2 bên , kèm theo 1 cây kẹp nhỏ phía bên tóc mái , bộ váy hồng phấn cùng đôi giày cao gót cũng màu hồng nốt . Hắn nhìn nó , tim đập lệch 1 nhịp , nó mỉm cười chào chị nhân viên rồi đi tới chỗ hắn . 
Hắn thấy nó đi tới , lấy lại phong thái thường ngày . Nó đằng đằng sát khí nhìn hắn : 
_’’ Anh giỡn vs tôi à ? ‘’ 
_’’ Trông cô tốt hơn rồi đấy , h đi thôi ‘’ 
Ko thèm wan tâm câu nói của nó , hắn kéo nó vào xe , nó khó chịu muốn chết được , đã mặc váy lại còn đi giày cao , từ đó tới h nó có khi nào ăn mặc như thế đâu . Ngồi trên xe mà mặt nó cứ hầm hầm , làm hắn ko nhịn nổi phì cười . 
Két ! 
Xe hắn dừng lại trước 1 cánh cổng lớn . Nó đưa mắt nhìn , phải nói là , nó mở to mắt hết cở , trước mặt nó là 1 tòa biệt thự sang trọng , nếu nói theo nó là lâu đài í , nó biết hắn giàu , nhưng có cần phải giàu dữ vậy ko ? 
Thấy vẻ mặt ngơ ngơ của nó , hắn nhịn cười & bảo : 
_’’ Xuống xe thôi , cô định ngồi đó luôn à ? ‘’ 
Bấy h , nó mới hoàng hồn , lật đật leo xuống xe . 
Hắn cùng nó bước vào cổng , người gác cổng lễ phép cuối người xuống : 
_’’ Chào mừng thiếu gia về nhà ! ‘’ 
Hắn ko nói gì chỉ đi lướt wa , vào trong sảnh , mắt nó muốn nổ đom đom luôn , khung cảnh thật trang trọng , người dự tiệc toàn sang trọng , nếu hồi chiều nó mà mặc bộ đồ đó thì biết chui vào đâu mà trốn chứ ? Nó thầm cám ơn hắn . 
Đột nhiên , hắn dừng lại làm nó đâm sầm vào lưng hắn , bực bội , nó nói : 
_’’ Làm gì vậy chứ ? ‘’ 
_’’ Ai kêu cô đi mà ko nhìn ‘’ 
_’’ Anh…’’ 
_’’ Cô đứng yên ở đây ! Ko được đi đâu đấy , tôi lại đây rồi sẽ way lại liền . Nhớ là đứng yên ở đây đấy nhé . Cô mà ko nghe lời là biết tay tôi .’’ 
Nói rồi hắn bỏ đi , nó nhìn theo mà muốn đập chết hắn vậy , làm như nó con hắn ko = ấy . 
Thấy hắn từ xa đi lại , cha hắn & dì hắn vui vô cùng , vì hắn đã đến dự bữa tiệc này . 
_’’ Chào ! ‘’ .Hắn lạnh lùng nói 
_’’ Con trai , con sống tốt chứ ? ‘’ . Cha hắn ôn tồn hỏi 
_’’ Ko cần ông wan tâm , tôi đã đến rồi đấy . Giờ xin phép , tôi ko rảnh ở lại đây’’ 
‘’ Thiệt tình , ko dùng biện pháp mạnh ko được mà , thằng nhóc này , đúng là cố chấp quá … ‘’ . Dì hắn nghĩ rồi khẽ thở dài . 
Tách ! 
Bà đưa tay lên , 1 toáng người bước ra . 
Hắn đâu wan tâm , tiếp tục bước đi . 
_’’ Buông tôi ra coi , mấy người làm gì vậy chứ , buông ra …. ‘’ 
Hắn khựng lại , sao nó lại … 
Bước thật nhanh về chỗ cha hắn , hắn nhìn nó & hỏi : 
_’’ Sao cô ko nghe lời tôi ? ‘’ 
Nó bực tức : 
_’’ Ai nói tôi ko nghe , tự nhiên mấy người này lại bắt tôi kìa ! ‘’ 
Thật ra , cha & dì hắn đã thấy hắn & nó vào & cũng biết chỗ nó đang đứng . Chỉ còn cách này mới làm cho hắn chịu ở lại dự tiệc thôi . 
_’’ Buông cô ấy ra . Mau lên ‘’ . Hắn nhìn đám cận vệ & quát . 
Câu nói của hắn ko có hiệu lực . Đám người đó vẫn giữ nó lại . 
_’’ Dì ko muốn làm vậy đâu . Con chọn đi . Ở lại đây dự tiệc hay về . ‘’ 
Hắn im lặng ko trả lời . 
Thấy vậy , dì hắn way sang đám cận vệ : 
_’’ Đưa đi ‘’ . 
_’’ Được ! Tôi ở lại . Thả cô ấy ra đi ‘’ 
Dì hắn mỉm cười & ra lệnh cho buông tay nó ra . Hắn kéo nó về phía mình . 
Nãy h , nó chẳng pit chuyện gì đang xảy ra cả . Nó way sang nhìn hắn : 
_’’ Nè , mấy người đó là ai vậy ? ‘’ 
_’’ Cha tôi đấy . ‘’ . Hắn tỏ vẻ khinh miệt 
_’’ Nhưng sao họ lại bắt tôi ? ‘’ 
_’’ Muốn tôi làm theo lời họ . …Sao cô nhiều chuyện thế hả ? ‘’ . Hắn chợt way mặt sang chỗ khác . 
Như nhớ ra chuyện gì quan trọng , nó hớt hãi hỏi hắn : 
_’’ Cho tôi hỏi , bây h … là mấy h rồi ? ‘’ 
_’’ 7h30 , có gì sao ? ‘’ 
_’’ Hả ? 7h30 rồi ư ? Chết rồi ! Trễ nữa tiếng rồi . ‘’ 
Nó vội chạy đi nhưng bị hắn níu lại : 
_’’ Cô định đi đâu vậy ? ‘’ 
_’’ Tôi có hẹn rồi . Xin lỗi . ‘’ 
Nó chạy đi , hắn đứng đó , sao mà khó chịu thế , như thể vừa tuột mất thứ gì quan trọng lắm . Hắn buồn bả đi vào trog sảnh . 
Nó vội vàng chạy về nhà xem Kỳ Sơn có về nhà chưa . Ko thấy Lỳ Sơn , nó nghĩ Kỳ Sơn vẫn còn ở đó , thay đồ xong , nó vội chạy tới Happy time of you . 
Tới nơi , nó nhìn wanh tìm Kỳ Sơn nhưng ko thấy 
ko lẽ về rồi sao ? 
Tự nhiên nó thấy nó có lỗi quá . Nó đã để Kỳ Sơn đợi nó nữa tiếng đồng hồ . 
Đưa tay quệt mồ hôi , nó hì hụt thở vì mệt , nó way bước định về thì ... 
_’’ Em tới trễ quá đó ‘’ 
Kỳ Sơn từ đằng sau nó bước tới , hôm nay trông Kỳ Sơn đẹp trai vô cùng , nó lúng túng : 
_’’ Em xin lỗi , tại em bận chút chuyện vs anh Hải Long nên ….’’ 
_’’ Ko sao , em đến đây là được rồi . Đi thôi ‘’ 
Kỳ Sơn kéo nó chạy vào công viên , chạy tới trước đu way đứng, Kỳ Sơn móc ra 2 vé, vì lần trước đi chơi vs nó , thấy nó cứ nhìn chầm chầm chiếc đu way đứng , khi được đi thì vẻ mặt nó vui vô cùng ,nên Kỳ Sơn quyết định chọn nơi này . 
Vòng đu way ở đây cao hơn , có thể nói chuyện lâu hơn . 
Kỳ Sơn kéo lên cái lồng màu vàng , nó cười tít mắt , nó rất thích đi đu way đứng , vì ở trên đu way , nó thỏa sức ngắm cảnh đẹp . 
Vòng đu way từ từ đi lên trên . Nó nhìn cảnh bên ngoài mà cười tít . 
Kỳ Sơn ngồi đối diện nó . Hít 1 hơi thật sâu , Kỳ Sơn lên tiếng: 
_’’ Hoàng Linh ‘’ 
_’’ Dạ ? ‘’ . Nghe Kỳ Sơn gọi , nó way wa . 
_’’ Anh có chuyện muốn nói vs em ! ‘’ 
Nó ngồi ngay lại , nhìn Kỳ Sơn chờ câu nói tiếp theo . 
_’’ Trong 3 người bọn anh , em thấy ai tốt nhất ‘’ 
_’’ Hì , đối vs em , anh Nhật Lâm thì luôn ấm áp , anh Kỳ Sơn thì luôn bảo vệ & tốt vs em , còn tên kia thì …. luôn kiếm chuyện vs em , lại còn lạnh lùng vs em nữa …’’ 
Nghe nó nói , Kỳ Sơn mỉm cười , anh nghĩ nó có cảm tình vs mình & mình có cơ hội . 
Nhìn thẳng vào mắt nó , Kỳ Sơn khẽ khàng nói : 
_ Hoàng Linh , anh thích em , làm bạn gái anh nhé ! 
Nghe câu nói của Kỳ Sơn , nó như biến thành pho tượng , nó mở to mắt , như ko tin vào tai mình : 
_’’ Sao….ạ ! ‘’ 
Nhìn thấy thái độ của nó , Kỳ Sơn hơi đau lòng , nhưng ko lẽ h nói lại lần nữa sao ? Lỡ như ko giữ được sự vui vẻ như trước thì sao ? Lỡ nó ghét Kỳ Sơn thì sao ? ? 
Trong đầu Kỳ Sơn lóe lên 1 tia sáng , có thể nói được lòng mình là được rồi , còn chuyện làm cho nó hiểu thì để sau vậy ! 
Cố kiềm nén sự tuyệt vọng , Kỳ Sơn nhìn nó vs ánh mắt tinh nghịch : 
_’’ Em ngốc quá , có cần căng thẳng vậy ko ?Anh chỉ đùa thôi mà ! ‘’ 
_’’ Dạ ? ‘’ 
Nó hú hồn vì câu nói của Kỳ Sơn , thiệt tình nó ko biết phải trả lời sao nữa , cũng may là nói đùa ! 
Nó tươi cười nhìn Kỳ Sơn , điều đó làm cho Kỳ Sơn càng đau lòng hơn . 
‘’ Sao em ngốc đến thế chứ ? ‘’. 
Kỳ Sơn mỉm cười nhìn gương mặt vui vẻ của nó , vòng way đang dần xuống đất, dù sao cũng đã nói rồi , Kỳ Sơn vui vẻ kéo nó ra khỏi chiếc lồng , cả 2 vui vẻ nói cười suốt chặng đường về . 
_’’ 2 người hẹn nhau đi chơi à ? ‘’ 
Vừa về tới nhà , nó đã thấy hắn hầm hầm nhìn mình , nó cố nở 1 nụ cười : 
_’’ Anh về lâu chưa ? Xin lỗi vì lúc nãy đã ko ở đó cùng anh được ! ‘’ 
Nói rồi nó đi lên phòng mình . 
Còn lại hắn & Kỳ Sơn , cả 2 nhìn nhau , ko nói gì , cho đến khi 1 trog 2 người đi lên phòng . 

Chap 9 : Giông bão 

Hôm nay , cũng như mọi khi , nó cùng 3 tên kia đi học , vào lớp ,hình như hôm nay Bảo Trân nghỉ học , ko wan tâm , nó gục lên bàn , đột nhiên , có 1 người đi đến đưa cho nó 1 lá thư : 
‘’ Muốn cứu Tuyết Như , ra về đến khu nhà M , đường S .Nên nhớ là ko được báo cho 3 chàng kia pit đấy nhá , nếu ko thì …. ‘’ 

Nó bàng hoàng buông lá thư xuống . 
‘’ Sao chứ ? Chị Tuyết Như đang bị gì sao ? Sao chị ấy lại …. Ko lẽ là .. bọn Bảo Trân sao . Mình nên đi hay ko đây ? Hay là ko đi . Nhưng mà … chị ấy cũng rất tốt mà , làm sao bây h , nên nói cho các anh ấy biết ko ?..’’ 
Nó ngồi học mà tâm trí cứ đâu đâu .. 

Reng…g…..g ! 
Tiếng chuông ra về vang lên , nó vẫn ngồi đó , trong đầu nó đang đấu tranh , ko biết nên đi hay ko ? 
Bọn hắn thấy nó chưa ra nên tới lớp nó tìm , thấy nó ngồi đó chau mày , hắn cất giọng : 
_’’ Định ko về à ? ‘’ 
Nó ko đối hoài tới câu nói của hắn , nó đã nghĩ kĩ , nó sẽ đi cứu Tuyết Như , cũng vì nó mà Tuyết Như mới bị bọn kia bắt , nó phải đi . 
Nó đứng lên nói vs bọn hắn 1 câu : 
_’’ Hôm nay em có việc bận , mấy anh về trước đi ‘’ 
Rồi chạy đi 1 mạch . 
Bọn hắn đứng đó , chau mày nhìn sự khác thường của nó . 
Nó chạy thật nhah tới địa chỉ trog thư , đưa tay mở cánh cửa ra , nó nhìn thấy Tuyết Như ngồi đó , tay bị trói chặt đến nỗi chảy máu .
Bọn Hàn Nhược đứng đó , thấy nó vào , cất giọng khinh miệt : 
_’’ Tới thật à ? Tình nghĩa dữ . ‘’ 
Nó nhìn Hàn Nhược đầy câm phẫn : 
_’’ Muốn gì nói thẳng đi !’’ 
Hàn Nhược cất tiếng cười khinh miệt nó . 
Nó ko wan tâm , chạy tới cởi trói cho Tuyết Như : 
_’’ Chị ko sao chứ ? ‘’ 
_’’ Em khờ quá . Tới đây chi vậy . Chuyện này để chị tự lo . ‘’. Tuyết Như nhìn nó 
_’’ Chị & em đã là chị em rồi , ko lẽ thấy chị gặp nạn em ko cứu ‘’ 
_’’ Em đúng là ngốc mà ! ‘’ 
Nó cười tít nhìn Tuyết Như , sau đó nói : 
_’’ H chị chạy đi , để em giải quyết cho , chị đừng lo cho em ‘’ 
_’’ Ko được , sao chị có thể …. ‘’ 
_’’ Chị nghe em đi , vs lại em có võ mà , ko sao đâu ‘’ 
Cắt ngag giọng Tuyết Như , nó nói & dìu Tuyết Như đứng dậy . 
Nhìn về phía Hàn Nhược , nó đề nghị ; 
_’’ Để chị ấy đi . Tôi sẽ ở lại đây ! ‘’ 
Hàn Nhược nhếch miệng cười khẩy 1 cái : 
_’’ Được thôi ‘’ 
Nó đẩy Tuyết Như ra ngoài & đóng cửa lại . 
_’’ Muốn gì thì cứ nói đi ‘’ 
Nó dõng dạc nói 
Hàn Nhược búng tay , 1 đám người bặm trợ bước ra : 
_’’ Mày có ngon thì dẹp đám này đi ! ‘’ 
Thế là nó phải đánh , mặc dù nó đã hứa vs hắn là ko dùng vũ lực , nhưng vs tình thế này thì nó ko thể ko dùng được . 
Nó hạ được 5 tên , nhưng ko làm 5 tên đó nằm luôn , đám người đó cứ tấn công tới tấp , nó cuối cùng ko trụ nổi nữa , giờ nó đang nằm trọn trong tay bọn đó . 
Hàn Nhược bước ra , giờ nó mới để ý , còn có Bảo Trân & Nhã Nhã , nó được đưa tới trước mặt bọn đó . 
Nhã Nhã đưa mắt nhìn nó : 
_’’ Mày ko nghe lời tụi tao , giờ tụi tao sẽ cho mày biết , để coi , wa hôm nay mày còn mặt mủi nào gặp các anh ấy ko ? ‘’ 
Nó nhíu mày ko hiểu Nhã Nhã nói gì , chợt bọn đó xô nó xuống . 
Hàn Nhược way wa 1 người con trai & nói : 
_’’ Mã Thiên , đến lúc hành động rồi nhỉ ? Thứ mà anh ấy chưa có được bây giờ sẽ nằm trọn trog tay anh đấy . Nếm trải cảm giác chiến thắng đi ! ‘’ 
Mã Thiên nhéch mép cười , sau đó bước ra , tiến đến gần nó : 
_’’ Cô cũng ko đến nỗi nào . Chúng ta chơi trò ‘ mèo chuột vờn nhau ‘ nhé ! 
Vừa dứt câu nói , Mã Thiên & bọn đó cười phá lên . 
Nó hiểu rồi , hiểu tất cả rồi , bọn này muốn…. Thật đáng khinh mà , nó cười khẫy nhìn Mã Thiên : 
_’’ Hèn hạ ! ‘’ 
_’’ Tôi thích loại con gái vậy đấy ! ‘’ . Mã Thiên lại cất giọng cười. 
Nó đứng lên , thủ thế . 
Mã Thiên nhìn nó rồi tấn công . 
Nó đã mệt nhừ khi đấu vs bọn kia , giờ lại đánh vs Mã Thiên . Các đòn của nó ra lúc đầu còn trụ được , đến lúc sau thì đều bị Mã Thiên tránh được . 
Mã Thiên chụp lấy tay nó , đưa sát người vào người nó làm nó rùng mình , đẩy Mã Thiên 1 cái , nó lui ra sau . 
Bọn Hàn Nhược , Nhã Nhã , Bảo Trân đứng đó theo dõi ‘’màn kịch’’ cười hả hê 

Khoanh tay trước ngực , hắn cất giọng : 
_’’ Lạ thật ! ‘’ 
_’’ Ko lẽ có chuyện gì ? ‘’ . Kỳ Sơn khẽ nhíu mày . 
Nhật Lâm tiến lại chỗ ngồi của nó , nhìn thấy dưới đất có 1 mẩu giấy , khom người xuống nhặt lên . 
Mặt Nhật Lâm thay đổi hoàn toàn 
_’’ Chết rồi ! ‘’ 
Đưa tờ giấy cho hắn & Kỳ Sơn , Nhật Lâm khẽ thốt lên . 
_’’ Nhỏ ngốc này , kêu ko cho tụi mình biết là ko cho thật à , sao tin người thế !’’ . Hắn nói vs vẻ mặt tức giận . 
Rồi ko ai nói gì , cả 3 cùng chạy tới địa điểm đó . 
Chạy 1 lúc , bọn hắn gặp được Tuyết Như , thấy người Tuyết Như dính máu , hắn ngạc nhiên hỏi : 
_’’ Sao thế ? ‘’ 
Thấy bọn hắn , Tuyết Như mừng lắm , vội nói cho hắn biết chỗ của nó để đến cứu nó kịp thời . 
Bọn hắn nhìn vẻ mệt mỏi của Tuyết Như , muốn đi cũng ko đành . 
Nhật Lâm way sag hắn : 
_’’ Mày đưa Tuyết Như về nhà cô ấy đi , rồi tới địa điểm đó . Tụi tao sẽ tới đó trước , ko sao đâu ! ‘’ 
Hắn rất muốn tới đó , vì lo cho nó , nhưng nghe Nhật Lâm nói vậy , hắn đành phải vậy thôi , hắn cố đưa Tuyết Như về thật nhanh để đến chỗ nó . 
Trog lòng hắn bất an hơn bao h hết , cầu mog cho nó đừng xảy ra chuyện gì . 
Nhật Lâm & Kỳ Sơn thì chạy nhah đến nơi đó . 

Nó đang mệt lả vì đánh vs Mã Thiên , Mã Thiên tiến đến gần nó , nhah như cắt , ra đòn cuối cùng , thế là nó đã nằm gọn trog tay Mã Thiên , quật nó nằm xuống , Mã Thiên xiếc chặt tay nó . 
Nó hốt hoảng hét lên : 
_’’ Buông tôi ra , đồ khốn ! ‘’ 
Mã Thiên ko buông , lại còn hả hê : 
_’’ Hét lớn hơn nữa đi , ko ai cứu cô đâu . Ngoan ngoãn chút đi . ‘’ 
Mã Thiên khom người xuống , hôn vào môi nó . 
Nụ hôn đầu của nó , sao lại có thể dễ dàng mất đi vậy chứ …. 
Nó cắn mạnh vào môi Mã Thiên làm cho Mã Thiên phải dừng lại vì đau : 
_’’ Ha , mạnh mẽ lắm . ‘’ 
Mã Thiên tiếp tục cuối người xuống , hôn tới tấp vào môi nó , từ từ di chuyển xuống cổ . 
Nó cố vùng vẩy , nhưng tên này mạnh quá , con trai thường mạnh vậy sao ? 
Nước mắt nó bắt đầu tuôn ra . 
_’’ Buông tôi ra , buông ra …. ‘’ 
Ko thèm wan tâm , Mã Thiên tiếp tục hôn nó , Mã Thiên dùng 1 tay cũng đủ kiềm tay nó lại . 
Tay còn lại , Mã Thiên đưa lên , vừa hôn vào cổ nó , Mã Thiên vừa đưa tay gở nút trên áo nó … 
1 nút .. 
2 nút .. 
Nó bất lực , nước mắt cứ tuôn ra . 
RẦM ! 
Cánh cửa mở toang ra ! 
Nhật Lâm & Kỳ Sơn bước vào , nhìn thấy cảnh trước mắt , Nhật Lâm hét lên : 
_’’ Thằng khốn ! ‘’ 
Và chạy tới đấm cho Mã Thiên 1 cái , bị cú đấm của Nhật Lâm , Mã Thiên thụt lùi về sau , Nhật Lâm khoác áo khoác của mình cho nó , đưa tay lau nước mắt cho nó , Nhật Lâm dìu nó tới chỗ Kỳ Sơn . 
_’’ Sao anh … lại biết chỗ này ! ‘’ Hàn Nhược lắp bắp 
_’’ Hèn hạ ! ‘’ . Way sag Mã Thiên , Kỳ Sơn nói tiếp_’’ Mày chán sống rồi phải ko ? ‘’ . 
Cả đám người bên Mã Thiên cùng nhào tới , Nhật Lâm & Kỳ Sơn chia nhau ra đánh . 
Nó lúc này vẫn rất sợ hãi , đứng nép vào góc cột . 
Bọn Hàn Nhược đi tới phía sau nó lúc nào ko hay , đột nhiên , Mã Thiên rút con dao gâm ra , chụp lấy nó , Mã Thiên cất giọng : 
_’’ Over here ! ‘’ 
Nghe giọng nói , theo phản xạ Nhật Lâm & Kỳ Sơn way lại , đứng bất động . 
Nó lại đang nằm trong tay Mã Thiên . 
Cười khẩy 1 cái , Mã Thiên thản nhiên nói : 
_’’ Đánh tiếp đi . Tụi mày thử đánh đàn em tao đi , coi tao sẽ làm gì ‘’ . Cùng vs lời nói , Mã Thiên đưa con dao gâm sát cổ nó hơn . 
_’’ Mày muốn gì ? ‘’ . Nhật Lâm nhìn Mã Thiên . 
_” Hạ màn ! ‘’ . Hắn từ ngoài đi vào . 
Đưa Tuyết Như về nhà xog , hắn vội vàng chạy tới đây . 
Hắn chạy hết sức mình , lòng thì bồn chồn ko yên . 
Vừa vào hắn đã thấy nó , con dao trong tay Mã Thiên kề sát cổ nó , hắn khẽ chau mày , đi tới gần Nhật Lâm & Kỳ Sơn . 
_’’ Ha , nhân vật chính đây rồi sao ? ‘’ Mã Thiên nhếch mép_’’ Cuộc chơi càng vui hơn rồi đấy ‘’ 
Nói rồi , Mã Thiên đi về phía cửa ra , nói vọng vào trong : 
_’’ Muốn cứu cô ta chứ ? Ha ha ha ‘’ 
Bọn hắn nhìn theo mà ko hiểu Mã Thiên đang toan tính gì trog đầu . 
Mã Thiên từ từ , lùi về phía sau , đến giữa con đường thì ngưng lại , đưa tay lên ra hiệu gì đó . 
Nhận được tín hiệu , cả đám đàn em của Mã Thiên xông vào đánh bọn hắn , bọn hắn vừa đánh trả vừa theo dõi hành động của Mã Thiên . 
Từ xa , 1 chiếc xe BMW chạy lại chỗ Mã Thiên & nó đang đứng . 
Buông tay ra , Mã Thiên xô nó xuống rồi chạy vào trong nơi bọn Hàn Nhược đang đứng . 
Chiếc BMW nhắm thẳng vào nó , như 1 con sói khát máu , chạy vs 1 vận tốc khủng . 
Nghe tiếng động cơ , bọn hắn nhìn ra . 
Rõ rồi ! 
Hành động của Mã Thiên bọn hắn đã thấu . 
Nó mệt nhoài , nhìn về phía ‘’con thú dữ’’ đang chạy tới , nó nhếch mép cười , chết thì chết , nó ko còn sức lực nào để chạy nữa . 
Thấy nó đứng bất động nhìn , bọn hắn sốt ruột , nhanh tay ra đòn quyết định , hạ hết mấy tên choai choai . 
_’’ HOÀNG LINH , TRÁNH MAU ! ‘’ . Kỳ Sơn hét lớn , nhưng vô ít, nó ko nghe thấy , dù có nghe , nó cũng ko còn sức để tránh . 
Nhật Lâm chạy ra phía nó , nhanh như cắt . 
Thấy cảnh tượng trước mắt , hắn sực nhớ ra điều gì đó , nhấc chân lên , hắn chạy ra đó . 
Két…t……..t……..t 
RẦM ! 
Tít …tít… 
Cú ngã mạnh khiến nó ngất sỉu , nó nằm trên mép đường , Nhật Lâm thì bị ai đó đẩy wa bên kia đường . 
Nhật Lâm ngồi dậy , way đầu nhìn về phía nó …. 
_’’ HẢI LONG ‘’ 
Nhật Lâm hớt hả chạy lại khi thấy hắn nằm bất động trog vũng máu . 
Kỳ Sơn chạy lại chỗ nó , thấy hắn nằm im đó , Kỳ Sơn cũng lo lắm , móc điện thoại ra , Kỳ Sơn gấp gáp nói : 
_’’ Cho 1 chiếc xe cấp cứu đến đường S, mau lên , bạn tôi có chuyện rồi , nhanh lên đi ‘’ 
_’’ Mày sẽ ko sao đâu , Hải Long ‘’ . Nhật Lâm dìu hắn dậy , ánh mắt đầy vẻ lo lắng cho thằng bạn thân . 
_’’ Cố lên , Hải Long ‘’ . Kỳ Sơn nhìn máu me khắp người hắn mà thở dài 
Chiếc xe cấp cứu nhah chóng được đưa tới , nó & hắn được đưa vào bệnh viện . 
Hắn được đưa vào phòng cấp cứu , còn nó đang được chăm sóc ở phòng riêng. 
Bác sĩ cứ chạy ra rồi lại chạy vào làm cho Nhật Lâm & Kỳ Sơn vô cùng lo lắng . 
Sau 1 hồi , cánh cửa phòng cấp cứu mở ra , cô y tá đẩy chiếc giường của hắn đến phòng chăm sóc mà nó đang nằm . 
Ông bác sĩ bước ra , bỏ khẩu trang xuống , ông ôn tồn bào : 
_’’ Đã wa khỏi tình trạng nguy kịch , nhưng do chấn thương quá nặng , có thể sẽ có di chứng .’’ 
Rồi ông khẽ bước đi . Nhật Lâm & Kỳ Sơn thở phào nhẹ nhõm . 
Cả 2 cùng tới phòng chăm sóc . 
Bây h , Nhật Lâm & Kỳ Sơn chẳng pit làm gì , chỉ có 1 chữ ‘’chờ’’ , chờ nó & hắn cùng tỉnh dậy . 
Nhìn gương mặt nó , cả 2 đau lòng khôn xiếc . 
_’’ ko , ko …đừng mà , đừng mà ! ‘’ 
Nó đau khổ hét lên , mồ hôi túa ra khắp mặt . 
Nhật Lâm & Kỳ Sơn chạy đến bên giường nó . 
_’’ ĐỪNG MÀ ! ‘’ 
Nó hét toáng lên & bật dậy , mặt như sắp khóc . 
Nhật Lâm nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh nó , khẽ ôm nó vào lòng : 
_’’ Ko sao rồi ! Có anh ở đây mà . Mọi chuyện kết thúc rồi ‘’ 
Giọng nói trầm ấm vang lên khiến nó bớt sợ hãi phần nào . Thấy Nhật Lâm ôm nó , Kỳ Sơn rất khó chịu , nhưng pit làm sao đây ? 
Nhẹ bước đi ra ngoài , Kỳ Sơn đưa mắt nhìn bầu trời xanh , ánh mắt mag 1 nỗi buồn xa xăm . 
Chợt ! Nó như nhớ ra điều gì , ánh mắt lo lắng nhìn Nhật Lâm : 
_’’ Anh … ko sao chứ ? ‘’ 
Vì khi đó , nó thấy Nhật Lâm lao ra , nó cứ nghĩ ác mộng thành sự thật . Giờ thấy Nhật Lâm ko sao , nó thấy hơi lạ , vậy ai đã cứu nó chứ ? 
_’’ Ko sao ! ‘’ 
_’’ Vậy ….em thấy anh lao ra mà , … ‘’ 
_’’ Anh có lao ra , nhưng chậm hơn 1 người …’’. Ngưng 1 lát , Nhật Lâm nói tiếp _’’ Hải Long đã nhào ra , đẩy anh & em sag 1 bên … ‘’ 
_’’ Hả ? ‘’ . Nó mở to mắt _’’ Vậy …anh ta ..’’ 
Nhật Lâm chỉ sag giường bên cạnh , nó thấy hắn nằm đó , mặt xanh xao , nhưng nét đẹp trai vẫn còn . 
Sao hắn lại làm vậy chứ ? Ko phải hắn ghét nó lắm sao ? Tại sao chứ ? 
1 loạt câu hỏi cứ tủa wanh nó , nó ko hiểu sao hắn lại làm vậy nữa . 
_’’ Thôi em , nằm xuống nghĩ ngơi đi . Anh & Kỳ Sơn về nhà lấy đồ rồi trở vào đây ‘’ 
Đặt nó nằm xuống , Nhật Lâm mỉm cười way đi . 


Game Gì Đang Hót
Hosting By : Xtgem.com
© 2014 Proko.xtgem.com