Insane
Hot nhất 2014
* Mobi Army 236 - Gunbound Online
Rắc rối đáng yêu trang 7

Chap 13 : Sự thật đau thương 

Nó cứ đứng đó , cảm giác này là sao đây ? 
Nó hơi vui nhưng có 1 cái gì đó đang len lỏi trong nó , ko pit là cái gì nữa .. 
_’’ Em làm gì ở đây vậy , Hoàng Linh ‘’ 
Nó way người lại , là Nhật Lâm 
Đúng rồi ! 
Nó đã quên mất Nhật Lâm ! 
Nhật Lâm luôn đối xử tốt vs nó , vậy …..lẽ nào , chuyện nó nghĩ mình thích hắn chỉ là ngộ nhận . Tại sao nó lại quên mất Nhật Lâm chứ ? 
Đầu óc nó rối bời , nó ko nghĩ được gì hết ! 
Thấy nó cứ im im ko trả lời , Nhật Lâm hơi lo lắng : 
_’’ Em ko sao chứ ? ‘’ 
_’’ Dạ !...ko sao ….à , hôm nay em sẽ về nhà thăm cha , mẹ chút , anh & anh Hải Long cứ về trước đi ‘’ 
_’’ Ừm, được rồi ! ‘’ 
Nó chào Nhật Lâm rồi chạy đi . 
Nó đi về nhà nó . 
_’’ Con về rồi đây ! Cha ơi , mẹ ơi …. ‘’ 
Nó kêu mãi mà ko có ai trả lời . 
Nó nghĩ chắc cha mẹ nó ra ngoài nên tự mở cửa bước vào ! 
Vừa vào trog , nó đã thấy trên bàn có 1 tờ giấy , tò mò nó cầm lên xem : 
‘’ Con gái yêu , 
Cha mẹ thật sự rất có lỗi khi đi mà ko 1 lời nào vs con . & càng có lỗi hơn khi bao năm wa ta giấu con 1 chuyện liên wan đến con . Thật ra , con còn 1 người anh trai , & bọn ta ko phải cha mẹ ruột của con, bọn ta là bạn thân của cha mẹ ruột con . 
Năm ấy , cha mẹ con & bọn ta cùng đi dã ngoại , có cả con & anh của con , nhưng ko may, xe mất thắng , lúc đó cha con cầm lái , chiếc xe cứ lao đi trong rừng , tình thế nguy cấp , cha con giao 2 con cho ta , & bảo bọn ta nhảy xuống xe trước rồi họ sẽ nhảy sau . Bọn ta thật sự ko ngờ , họ gạt bọn ta , khi bọn ta vừa ôm 2 con nhảy xuống xe , chiếc xe ấy đã nổ tan tành …… 
Ta rất buồn vì chuyện đó , còn về anh con , vì lúc ấy bọn ta vẫn còn nghèo lắm , ko đủ tiền nuôi 4 người nên ta đã giao anh con cho 1 ông chủ nhà giàu của tập đoàn S… gì đó … 
& đúng là ý trời khi hôm đó , cậu chủ của tập đoàn Strong đến nhà ta , ta nghĩ đó chính là anh trai con , nên ta yên tâm giao con cho cậu ấy . 
Ta thật sự xin lỗi con khi bao năm wa giấu con chuyện này ….. 
À , con ko phải tìm bọn ta đâu , bọn ta đã sang Mỹ cùng cậu con trai rồi . 
Ta mong con hãy sống tốt & thật vui vẻ con nhé ! 
Thấy con vui bọn ta cũng rất vui , & cả cha mẹ ruột của con nữa , họ sẽ thật hạnh phúc khi thấy con vui vẻ …. /…’’ 
Tách …. Tách … 
Nước mắt nó chan hòa , sao chứ ? 
Sao ông trời lại đối xử vs nó như vậy chứ ? 
Tại sao chứ ? 
Nó khóc , nước mắt cứ thi nhau tuôn ra , nó ko kiềm được ……. 
Nó cuối đầu xuống & khóc nức nở ….. 

Ngoài trời cũng đã tối , nó lau nước mắt , đứng dậy . 
Nó phải mạnh mẽ lên . 
Nó lê từng bước đi về nhà hắn ….. 
Cạch ! 
_’’ Sao em về trễ vậy ! ‘’ . Thấy nó vừa vào , Nhật Lâm khẽ hỏi : 
Đứng trước Nhật Lâm , nó như ko còn mạnh mẽ nữa . 
Nước mắt lại tuôn ra ….. 
Thấy nó khóc , Nhật Lâm đi tới & kéo nó ngồi xuống bậc thềm . 
_’’ Hức …hức , em lại yếu đuối ..rồi hức … ‘’ 
Nhật Lâm rất đau lòng khi thấy nó như vậy .. khẽ vỗ vai nó , Nhật Lâm dịu dàng nói : 
_’’ Em đừng khóc nữa , có chuyện gì xảy ra vậy , nói cho anh pit đi…..’’ 
_’’ Hic , họ …. Họ ko phải cha mẹ ruột của em , cha mẹ em đã chết rồi , họ nói em còn có 1 người anh trai nữa ….. hic… ‘’ 
_’’ Sao ? Anh trai ư ? ‘’ 
Nghe nó nói , Nhật Lâm bần thần nhớ lại mẫu đối thoại vs cha mình 
----------------------- 
_’’ Con trai , ta có chuyện muốn nói vs con , ta nghĩ con đã đủ lớn để biết chuyện này ‘’ 
_’’ Dạ ! Cha cứ nói ‘’ 
_’’ Ta …. Ko phải cha ruột của con , & con còn có 1 người em gái , con sẽ tìm nó về đây chứ ? ‘’ 
_’’ Sao ? ‘’ 
_’’ Ta biết , con sẽ sock , nhưng đã đến lúc con được pit sự thật , con sẽ thay ta tìm đứa em gái đó chứ ? ‘’ 
_’’ Dạ , con hứa ‘’ 
------------------------- 
Nhật Lâm bất ngờ , ko thể nào ….. 
Nó ngước lên nhìn bầu trời & nói tiếp : 
_’’ Cha mẹ nuôi của em nói , anh trai em đã được giao cho tập đoàn S…. gì đó . 
Họ nói , khi gặp anh Hải Long-con của tập đoàn Strong , họ chắc người đó anh trai của em ……’’ 
_’’ Thật sao ? ‘’ Nghe nói tới đây , Nhật Lâm mừng rỡ , có lẽ chỉ là trùng hợp thôi , trùng hợp thôi …… 
_’’ Em nhớ cha mẹ em lắm ! ‘’ 
_’’ Em đừng buồn , nhìn lên trời đi , 1 trog số các ngôi sao ấy là cha mẹ em đó , họ luôn dõi theo em mà , vì thế nếu em vui thì họ mới vui được . Nghe lời anh, giờ khuya rồi , em đi ngủ đi , để mai còn có sức đi học …..’’ 
Nhật Lâm đưa nó lên phòng & đắp chăn cho nó . 
Đợi đến khi nó ngủ , Nhật Lâm khẽ đóng cửa lại & sải bước về phòng mình . 
Chủ nhật , 
Thức dậy , bước xuống lầu , nó đã thấy hắn ngồi đó . Tiến đến gần hắn như chưa từng xảy ra việc hôm đó , nó cất tiếng hỏi : 
_’’ Anh Nhật Lâm đâu ? ‘’ 
_’’ Ra ngoài rồi ‘’. Hắn cũng vậy , trả lời thản nhiên như chưa từng có chuyện gì. 
Nó ngồi xuống cạnh hắn & dò xét : 
_’’ Nếu có em gái , anh có vui ko ? ‘’ 
Nghe nó hỏi thế , hắn cũng hơi bất ngờ : 
_’’ Sao lại hỏi tôi chuyện đó ? ‘’ 
_’’ Thì anh cứ trả lời đi ! ‘’ 
_’’ Tôi ko thích có em gái ! ‘’ 
_’’ Sao lại ko thích ! Hay là như vầy , thí dụ , tôi … à em là em gái của anh , anh có vui ko ? ‘’ 
Hắn buông tờ báo xuống ,hôm nay hắn thấy nó hơi lạ , sao cứ nói đến chuyện em gái , bực bội , hắn gắt lên : 
_’’ Ko , cô bị sao vậy hả ? ‘’ 
_’’ Hoàng Linh là em gái mày đó , Hải Long ‘’ 
Nhật Lâm từ ngoài đi vào , nói vs hắn : 
_’’ Sao ? Em gái ư ? ‘’ 
Hắn đứng phắt dậy , tim như bị ai bóp nghẹt ,trò quái quỷ gì đây ? 
Hắn vờ cười như đang dính vào 1 trò chơi : 
_’’ Ha , diễn hay lắm ! ‘’ 
_’’ Ko diễn đâu , em nói thật đó ! ‘’. Nó nhìn hắn. 
Hắn như ko tin vào tai mình nữa . Nó vừa nói gì chứ ? 
Hắn & nó là anh em ư ? Ko phải chứ …. 
Reng ……reng …. 
Đột nhiên chuông điện thoại vang , Nhật Lâm nhấc máy . 
_’’ Ta đây ! ‘’ 
_’’ Ông Nhất ? ‘’ 
_’’ Con , Hải Long & con bé Hoàng Linh nữa , đến nhà ta ngay , các con đã biết chuyện rồi phải ko ? Bây giờ là lúc ta kể đoạn kết cho các con nghe ! ‘’ 
_” Dạ ! ‘’ 
Gác máy , Nhật Lâm khẽ thở dài : 
_’’ Ông Nhất sẽ kể đoạn kết cho chúng ta nghe , mau tới đó thôi ! ‘’ 
Cả 3 cùng lên xe tới đó . 
Nó hoang mang , ko pit ai là anh trai mình , nếu là hắn thì sao ? hoặc ko phải hắn mà là ai khác thì sao ? 
Hắn thì đầu óc như muốn nổ tung , sao nó lại là em gái hắn chứ ? Ko thể như thế được , hắn chưa khẳng định tình cảm của mình vs nó mà ….. 
Còn Nhật Lâm , trog lòng có gì đó lo lắng , sao ông Nhất lại kêu Nhật Lâm đi theo chứ ? Nhật Lâm ko muốn trở thành anh trai nó tí nào …. 
& điều duy nhất hắn & Nhật Lâm nài nỉ ông trời đó là : 
‘’ Làm ơn đi , Hoàng Linh ko phải em gái mình , cầu mong là vậy . Đây chỉ là hiểu lầm , là hiểu lầm mà thôi ….. ‘’ 

Két ! 
Chiếc xe dừng lại ngay trước cổng 1 cái biệt thự to lớn . 
Cả 3 bước xuống , cùng vào sảnh . 
Tại nơi đây , ông Nhất đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay . 
_’’ Các con ngồi xuống đi ! ‘’ . Ông ôn tồn nói 
Nó , hắn & cả Nhật Lâm nữa , ai nấy điều lo lắng . 
Đợi bọn nó ngồi xuống , ông Nhất nói tiếp , giọng nói mang 1 cái gì đó , man mác buồn ! 
_’’ Qúa khứ ! Cái quá khứ ấy tưởng chừng bị chôn chặt trong ký ức , nhưng hôm nay , định mệnh đã đưa 3 đứa các con gặp nhau …. ‘’ 

Ông Nhất bắt đầu vào câu chuyện , ánh mắt ông đang hướng về ký ức , ký ức đó chứa nhiều đau thương hay chứa nhiều nước mắt , chỉ người trog cuộn mới hiểu …… 
_’’ Ý trời , đúng là ý trời . Ta sẽ kể cho các con nghe . Câu chuyện 30 năm về trước . ‘’ 
Nhân vật : 
* Thiên : cha nó 
* Mỹ : mẹ nó 
* Huy : cha Nhật Lâm 
* Liên : mẹ Nhật Lâm 
* Tân : cha hắn – ông Nhất 
* Trang : dì hắn 
* Nhung : mẹ hắn 
* Duy , Hoa : cha mẹ nuôi của nó 

30 năm trước , 
Trước cánh cổng trường , 1 cô gái xinh đẹp , mặc 1 chiếc váy màu trắng tinh khiết , tóc bay trog gió , đang đứng chờ 1 người . 
Chợt ! 
Ánh mắt cô ấy sáng lên khi thấy người con trai chạy tới : 
_’’ anh Thiên ! ‘’ 
Chàng trai mỉm cười khi thấy cô gái , họ yêu nhau say đắm , sống trong hạnh phúc & có những người bạn tuyệt vời … 
Nhưng họ đâu ngờ rằng , có 1 ngày …. 
_ ‘’ Huy , Tân 2 anh dừng lại đi , đừng đánh nữa ! ‘’ . 
Mỹ hét lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy 2 người bạn thân vì mình mà đánh nhau . 
Thấy cô khóc nức nở , 2 người ấy dừng lại , tiến về phía cô : 
_’’ Đừng khóc ! Anh xin lỗi ! ‘’ . Tân nói trong đau khổ . 
_’’ Anh yêu em mà Mỹ , tại sao ko phải là anh … ‘’ . Huy lay lay vai cô . 
Tân vội ngăn Huy lại , để ko làm đau Mỹ . 
Đằng xa , 1 bóng người chạy lại – đó là Thiên . 
Thấy Mỹ khóc , Thiên liền ngồi xuống & nói = giọng giận dữ : 
_’’ Có chuyện gì vậy ? ‘’ 
_’’ Mày im đi ! Mày có gì mà hơn tao chứ ? ‘’ . Huy nhào tới , đánh Thiên . 
Nhìn cảnh tượng trước mắt , Mỹ thất vọng , tại sao tình bạn của họ lại đi tới con đường này chứ ? 
_ ‘’ CÁC ANH THÔI ĐI , CÓ CẦN PHẢI VẬY KO . TÔI YÊU ANH THIÊN , CÒN 2 ANH TÔI CHỈ XEM LÀ 2 NGƯỜI BẠN THÂN THÔI , LÀM ƠN ĐI …. ĐỪNG TRẺ CON NHƯ THẾ CHỨ ? ‘’ 
Cô hét lên trog nước mắt . 

Sau ngày hôm đó , họ ít gặp nhau hơn . Mọi chuyện tưởng chừng như mơ ….. 
Cho đến 1 chiều chủ nhật . Họ tình cờ gặp lại nhau trên con phố cũ : 
_’’ Chào em ! ‘’. Tân dịu dàng nhìn cô 
Cô ko nói gì , chỉ khẽ mỉm cười . 
_’’ Giới thiệu vs em , đây là vợ anh , cô ấy tên Nhung ‘’ 
_’’ Còn đây là vợ anh , tên Liên ‘’ 
_’’ Chúc mừng các anh ‘’ 
Cô cười mãn nguyện khi nhìn thấy bạn mình đã có đôi có cặp , cô vòng tay mình wa tay Thiên , họ ngập tràn hạnh phúc ……. 
Mấy tháng sau , cô & Thiên đã có 2 đứa con xinh xắn …. 
Tưởng chừng mọi chuyện đã xong , nhưng đâu ai pit được . 
Đằng sau sự hạnh phúc của 1 gia đình là đau khổ ? 
Tuy đã lấy vợ , nhưng Tân & Huy đâu quên đi tình cảm sâu đậm của mình đã dành cho cô . 2 người lấy vợ chỉ vì gia đình ép buộc . 
Đâu khi nào họ wan tâm đến vợ mình .. 
& vì 1 ngày say xỉn , ông Tân đã phạm sai lầm lớn , đó ko phải sai lầm gì to tát đối vs 1 cặp vợ chồng nhưng vs ông , đó lại là sai lầm lớn . 
Vì say quá , ko làm chủ được mình ,ông ngỡ vợ mình là Mỹ nên ….. 
& thế là Hải Long ra đời ….. 
Do thấy ông quá lạnh nhạt vs vợ con , cha của ông đã làm 1 chuyện , chuyện đó khiến ông đau khổ & ray rứt đến tận bây h . 
Hôm đó , gia đình nó dã ngoại cùng 2 người bạn ..... chuyến dã ngoại ấy & cả chiếc xe tự phát nổ đó ............... điều là do sự sắp đặt của cha ông Tân . Vì cha ông nghĩ nếu ko còn Mỹ trên đời thì sẽ ko có gì xảy ra nữa , & cũng là vì Thiên đã cướp người con gái mà Tân yêu ....... 
Cũng may là hôm đó , 2 đứa trẻ được cứu sống bởi 2 người bạn thân của họ , nhưng họ thì ........ 
2 người đó , biết mối wan hệ giữa 6 người nên đã đến nhờ ông Tân chăm sóc đứa bé trai ...... 
Kể đến đó , ông Nhất nghẹn ngào nhìn hắn : 
_’’ Khi đứa bé trai được đưa đến , mẹ con nghi ngờ ta có con riêng nên sinh bệnh , ta biết , ta có lỗi khi ko nói rõ vs mẹ con , nhưng nếu nói ra , liệu ông nội của con có để yên cho đứa bé ấy sống yên ko ? …. Vì ko yên tâm nên ta giao đứa bé ấy cho ông Huy , nghĩa là cha của Nhật Lâm bây giờ , tên thật của con là Nguyễn Nhật Lâm chứ ko phải Võ Nhật Lâm … ‘’ 

Xoảng ! 
Nhật Lâm bần thần buông ly nước trên tay xuống , ko đời nào , ko thể có chuyện đó được …. 
_’’ ÔNG NÓI LÁO , ÔNG GẠT TÔI , TÔI KO TIN ĐÂU ! ‘’ 
Xô ngả cái bàn trước mặt , Nhật Lâm lao đi , mặc kệ mọi chuyện . 
Còn nó ngồi yên tại chỗ , từ lúc ông Nhất kể chuyện tới h , nó cứ cuối gầm mặt xuống , ko ai biết biểu hiện của nó ra sao . 
Thấy nó im lặng , ông Nhất lên tiếng trước : 
_’’ Ta ….. ‘’ 
_’’ ÔNG IM ĐI , CHÍNH ÔNG , ÔNG ĐÃ HẠI CHẾT CHA MẸ TÔI , TÔI GHÉT CÁC NGƯỜI , GHÉT CÁC NGƯỜI .., CÁC NGƯỜI ÁC LẮM , TÔI HẬN ÔNG ……tại sao chứ , tại sao ???’’ 
Nước mắt nó tuôn ra , nó chạy đi , chạy đi mãi . 
Tại sao chứ ? 
Chính ông nội hắn đã hại cha mẹ nó ư ? Nó sẽ ko tha thứ cho kẻ đó . Tại sao lại cướp đi sinh mạng của cha mẹ nó chứ ? 
Nó ghét gia đình hắn lắm , ghét tất cả ….. 
Nó cứ chạy , chạy mãi , thà ko cho nó biết cái quá khứ đau thương ấy còn hơn… 
H nó phải làm sao đây ? 
Hắn ? Từ nay nó ko muốn gặp mặt hắn nữa , hắn là cháu của kẻ thù giết cha mẹ nó , nó khóc , kiệt sức , nó ngồi khụy xuống đường ... 
Màn đêm tối tăm bao trùm lấy nó , đưa tay quệt nước mắt lăn dài trên má , nó đứng dậy , tự nhủ vs lòng phải mạnh mẽ lên , nó bước đi … 
Nhưng…. Nó đi đâu bây h chứ ? ? ? 
Đúng rồi ! 
Nó sẽ về căn nhà của cha mẹ nuôi , dù sao ở đó cũng ko có ai ! 
Nhưng trước tiên , nó phải way lại nhà hắn lấy đồ … 
_’’ Lúc chiều cô chạy đi đâu vậy ! ‘’ . Thấy nó vừa vào nhà , hắn liền hỏi 
_’’……..’’ 
_’’ Nè , tôi nói chuyện vs cô đấy ‘’ 
_’’……..’’ 
Nó ko thèm trả lời hắn , cứ đi . 
Bực bội , hắn kéo tay nó lại . 
_’’ Này …! ‘’ 
_’’ Tránh ra ! ‘’ . Nó xô mạnh hắn ra khỏi người nó 
_’’ Cô …. ‘’ 
_’’ Tôi ghét các người , đừng dùng bàn tay đó chạm vào tôi .. ‘’ 
_’’ ........ ‘’ . Hắn đứng im đó , lời nó nói như cứa sâu vào người hắn . Đau đớn ! Là cảm giác hắn lúc này . 
Thu dọn đồ xong , nó bước thật nhanh ra khỏi nhà , nhưng 1 lần nữa lại bị hắn níu lại : 
_’’ Cô định đi đâu ? ‘’ 
_’’ Mặc xác tôi , ko cần wan tâm ! ‘’ . Nó lạnh lùng đáp 
_’’ Còn hợp đồng thì sao ? ‘’ . Hắn cố níu nó lại = mọi cách có thể 
_’’ Hợp đồng ư ? Tính tới thời điểm này , có lẽ đã đủ số tiền tôi cần trả . Nhưng nếu chưa đủ thì tôi sẽ đi làm để trả ! ‘’ 
_’’ ……. ‘’. Hắn bất lực buông lơi bàn tay nó ra . 
Nó bước đi , bóng tối phía trước bao trùm dần lấy dáng người nhỏ bé của nó . 
Hắn đưa mắt nhìn theo , lần đầu tiên trog đời hắn bất lực trước 1 người . 
Nhìn nó đi xa dần , tim hắn như thắt lại , như có ngàn con dao cứa vào ! 
Hắn ko giữ được nó , hắn đã để nó xa rời vòng tay mình …… 
Tại sao chứ ? 
Tại sao ông trời lại thích chơi trò này chứ ? 
Tại cái quá khứ nghiệt ngã ấy ? tại ông nội của hắn ? tại cuộc tình đó ? hay tại định mệnh là vậy ? 
Hắn đau lắm , chưa khi nào hắn đau như thế cả ? tại nó ư ? 
Hắn tự cười chính mình , trách mình sao yếu đuối , nếu hắn lạnh lùng thêm chút nữa thì đâu đến nỗi nào ? 
Đúng vậy ! Hắn quyết định sẽ thay đổi , sẽ lạnh lùng hơn trước , sẽ gạt nó ra khỏi tâm trí mình ….. 
Nó lê từng bước mệt nhoài vào căn nhà của cha mẹ nuôi , quăng đồ vào 1 góc , nó trèo lên giường & nhắm mắt lại… 
‘’ Sáng mai lại là 1 ngày mới ‘’ 

Còn về Nhật Lâm , Nhật Lâm ko tin chuyện nó là em gái mình , cậu còn chưa nói rõ tình cảm của mình đối vs nó , giờ lại có chuyện anh-em xảy ra…. 
_’’ Nhật Lâm ! ‘’ . Cha cậu nói vs giọng tha thiết . 
Ánh mắt 2 người chạm vào nhau , ánh mắt Nhật Lâm đau khổ , như đang muốn van xin điều gì đó từ ông , còn ánh mắt cha cậu, nó mang 1 vẻ quyết đoán , kiên quyết . 
_’’ Ta muốn nói vs con 1 chuyện ! ‘’ 
_’’ Khỏi ! Tôi biết hết rồi , tôi ko phải con ông , tôi còn có 1 đứa em gái , đúng chứ ? ‘’ . Nói xog , Nhật Lâm bỏ lên phòng . 
Cha cậu ấy khẽ lắc đầu …….. 

Sáng hôm sau , 
Như thường ngày , nó đi bộ tới trường , tâm trạng nó đã đỡ hơn nhiều so vs hôm wa , vừa tới cổng trường , nó đã gặp hắn , 1 điều mà nó ko muốn tí nào cả . 
Cố đi lướt thật nhah wa hắn , nó bước vào lớp . 
Hôm nay , lớp nó học tiết toán đầu tiên , nó thì dở tệ môn này , cầu mong cho ….. 
_’’ Em Hoàng Linh , lên giải bài này cho thầy ! ‘’ 
Trời ! 
Nó nhăn nhó lên bảng giải bài , nói giải bài cho ‘’cao cấp’’ í , chứ nó đứng cầm viên phấn & nhìn bài toán trân trân . 
15’ trôi wa , nó vẫn cứ đứng đó . 
Ông thầy ngao ngán lắc đầu : 
_’’ Sắp thi đến nơi rồi , em học tệ thế này , phải có người kèm thôi . Để xem , lớp ta ….. haizz , ko ai học giỏi môn này cả , các bạn còn lo ôn bài sao mà có thời gian kèm cho em . À , có người rồi …. ‘’ 
Thấy ông thầy tươi rối , nó ngạc nhiên : 
_’’ Ai thế thầy ? ‘’ 
_’’ Hết tiết này , em đi theo thầy ‘’ 
Nó ngao ngán đi về chỗ , ông thầy này mà kèm nó là nó chết mất …… 
Ngồi trog lớp nó cầu mong cho lâu hết tiết 1 tí …. 
Reng…… 
Hết tiết ! 
Sao hôm nay nó mong cái gì là cái đó tới vậy trời ! TT.TT 
-‘’ Hoàng Linh, mau lên ! ‘’ 
_’’ Dạ ! ‘’ . Nó xách cặp đi theo ông thầy . 
Đi 1 lúc , nó thấy đường này wen wen thì phải , đây là đường tới … 
_’’ Thầy ơi , mình đang đi đâu vậy thầy ? ‘’. Nó giả vờ hỏi xem mình nghĩ đúng ko . 
_’’ Phòng hội trưởng hội hs ! ‘’ . Ông thầy đáp thản nhiên 
_’’ Hả ? Thầy kèm em ở đó sao ? ‘’ . Nó há hóc , nếu vậy , nó sẽ phải thấy mặt hắn rồi . 
_’’ Tới rồi ! ‘’ . ko thèm trả lời nó , ông thầy vui vẻ bước vào trong . 
Thấy nó ko vào ông thầy bực bội gắt : 
_’’ Hoàng Linh , mau vào đây ! ‘’ 
Nó cúi gầm mặt , lê chân vào . Nó đưa mắt nhìn wanh . Rồi nở 1 nụ cười . 
Hên quá , ko có hắn ở đây ! 
_’’ Mình học thôi thầy ! ‘’ 
_’’ Đợi chút ‘’ . Thầy ngó wanh & nói 
_’’ Thầy tìm em à ? ‘’ . Từ ngoài cửa xuất hiện 1 giọng nói , giọng nói mà nó ko muốn nghe . 
Ông thầy & nó way lại . 
Hắn ung dung bước vào & ko quên chào thầy . 
_’’ Có việc gì ko thầy ! ‘’ . Hắn lạnh lùng hỏi 
_’’ À , em là có thời gian rảnh nhiều nhất , thầy muốn nhờ em 1 việc ! ‘’ 
_’’ Thầy cứ nói ! ‘’ 
_’’ Lớp thầy , có 1 em học kém môn toán , mà gần thi tới nơi rồi , trog lớp các em khác thì lo ôn bài , em có thể giúp thầy kèm cho em này được ko ? ‘’ 
Nghe ông thầy nói , nó bất ngờ , ngước đầu lên & nhăn nhó : 
_’’ Ko phải chứ thầy ? ‘’ 
Nãy h , hắn bước vào , đâu biết là nó vì nó cứ cuối mặt xuống đất , h thấy nó ở đây , hắn cũng ngạc nhiên ko kém 
_’’ Em kèm giúp thầy đi , nếu em có chuyện gì cần giải quyết thì … có thể giao cho hội phó mà ! ‘’. Thấy hắn đứng im ông thầy nài nỉ . 
Hội phó ? Hội phó ư ? Chẳng phải là anh Nhật Lâm sao . Có cách rồi ! 
_’’ Thầy ơi , hay là hội phó kèm em đi ! ‘’ . Nó vui vẻ nói 
_’’ Được , em sẽ kèm bạn ấy ! ‘’ Hắn lạnh lùng đáp . 
_’’ Thầy …. ‘’ . Nó nhăn nhó 
_’’ Còn thầy gì nữa , hội trưởng đã đồng ý rồi thì nhờ hội phó làm gì ? Hay là em muốn chính tay thầy kèm cho em ? ‘’ Ông thầy đe dọa nó 
Sầm ! 
Nó xay xẳm , sao lại thành thế này chứ ? 
Nó ko muốn liên wan tới hắn nữa cơ mà ? 
Tại sao ông trời cứ đùa vs nó thế ? 
Nó đưa đôi mắt ‘’thỏ con’’ nhìn ông thầy , nhưng vô ích , ông thầy cười tươi rói vs hắn xog rồi bỏ đi , mặc kệ nó … 
Ông thầy đi rồi , chỉ còn lại nó & hắn , im ắng 
…. 
…. 
_’’ Bắt đầu từ bây h , khi tới h toán , cô xách cặp lên đây . Khi ra về , bắt đầu học lúc 5h tới 7h , tại nhà tôi ! ‘’ . Hắn nói vs giọng lạnh tanh . 
_’’ Biết rồi ! ‘’ . Rồi nó bước đi , bỏ lại hắn đứng đó . 
Nó biết chứ , lúc nói chuyện vs nó , hắn có gì hơi lạ , hắn làm cho nó cảm thấy sợ , hắn lạnh hơn trước thì phải … 

Lúc này , tại 1 căn biệt thự : 
Rầm , rầm 
Đùng .. 
Ầm , ầm … 
Nhật Lâm đập tất cả đồ đạc trong phòng mình , Nhật Lâm rất muốn khóc chứ ? Nhưng cậu là con trai , đâu dễ dàng khóc được , nhìn Nhật Lâm lúc này thật đáng thương , ánh mắt dịu dàng ngày nào bây h mang 1 nỗi đau khổ cùng cực … 
Ai có thể thấu hiểu chứ ? 
Suy cho cùng , trog chuyện này , người đau nhiều nhất vẫn là Nhật Lâm ! 

Trên đường đi về lớp , nó chợt nhớ đến 1 người , người anh trai của nó- Nhật Lâm , nó đâu biết Nhật Lâm thích nó , từ đầu Nhật Lâm luôn mang cho nó 1 cảm giác ấm áp , bây h , biết Nhật Lâm chính là anh trai mình , nó cũng hơi vui . 
Nhưng …. Sao hôm nay ko thấy Nhật Lâm nhỉ ? 
Hay là xảy ra chuyện gì ? ? 
Nó lấy hết can đảm , way lại phòng hội trưởng … 
_’’ Chuyện gì ? ‘’ . Vừa nhìn thấy nó , hắn cất giọng . 
_’’ Nhà anh Nhật Lâm ở đâu ? ‘’. 
Hắn bất ngờ , ngước nhìn nó : 
_’’ Để làm gì ? ‘’ 
_’’ Nhà anh ấy ở đâu ? ‘’ . Ko wan tâm câu hỏi của hắn ,nó hỏi lại lần nữa . 
_’’ Ko biết ! ‘’ 
Chỉ chờ hắn nói vậy , nó cười 1 cái rồi bỏ đi , hắn nhìn theo nó mà nhói đau , tự nhắc mình phải gạt nó ra khỏi tâm trí mình … 
Hắn ko nói thì nó gọi hỏi Kỳ Sơn cũng được . 
Nghĩ là làm ngay , nó móc điện thoại ra gọi cho Kỳ Sơn .. 
_’’ Chuyện gì thế , Hoàng Linh ‘’ . giọng nói trầm trầm của Kỳ Sơn vang lên 
_’’ Dạ . Cho em hỏi , anh có biết nhà anh Nhật Lâm ở đâu ko ? ‘’ 
_’’ Đường A , khu biệt thự tập đoàn Screen . Mà em hỏi có chuyện gì ko ? ‘’ . giọng Kỳ Sơn hơi lo lắng . 
_’’ Dạ . ko có gì đâu . Cám ơn anh ạ ! ‘’ 
Nói vội cúp máy , nó sợ nếu nói tiếp nó sẽ khóc mất . 
Trước khi cúp , nó còn kịp nghe được câu nói của Kỳ Sơn : 
_’’ Đã xảy ra chuyện gì rồi phải ko ? ‘’ 
……. 
Có được địa chỉ , nó vội đi tìm , chỉ 1 chút nó đã tìm ra ngôi biệt thự ấy . 
Đứng bấm chuông 1 hồi , 1 chị giúp việc vui vẻ ra chào hỏi nó : 
_’’ Em tìm ai ? ‘’ 
_’’ Dạ , có anh Nhật Lâm ở nhà ko chị ? ‘’ 
_’’ Cậu chủ …. Lúc này , cậu chủ hình đang gặp chuyện buồn thì phải . Em là gì của cậu ấy ? ‘’ . Chị giúp việc trìu mến nhìn nó 
_’’ Chị cho em gặp anh ấy được ko ‘’ 
…. 
_’’ Ừm ‘’ 
Thấy nó có vẻ tội nghiệp , chị giúp việc đành nhận lời , dẫn nó vào nhà , đi tới chân cầu thang , chị ấy nhẹ nhàng nói : 
_’’ Em cứ đi thẳng lên là tới phòng cậu chủ ! ‘’ 
Nó vui vẻ cám ơn chị giúp việc dễ thương & đi lên bậc thang. 
Đứng trước cửa phòng Nhật Lâm , nó ko biết có nên gõ cữa hay ko ? 
Nhưng lỡ tới đây rồi …. Suy nghĩ 1 hồi , nó đưa tay lên gõ cửa phòng Nhật Lâm 
Cốc cốc cốc ! 
_’’ CÁC NGƯỜI RA HẾT ĐI , TÔI KO MUỐN GẶP AI HẾT ! ‘’ Nhật Lâm tức giận quát khiến nó giật mình . 
Lấy hết can đảm mà nó có , đưa tay , nó đẩy cửa bước vào . 
_’’ anh Nhật Lâm ! ‘’ 
Nghe giọng nó , Nhật Lâm bất ngờ way người lại 
Nó đưa mắt nhìn Nhật Lâm , người trước mặt nó , nó ko biết nên nói gì bây giờ , nhưng nó ko ngờ , Nhật Lâm lại đau khổ như vậy khi biết nó là em gái .. 
Nó cứ đứng đó nhìn Nhật Lâm , thấy nó im phăng phắt , Nhật Lâm lấy lại vẻ bình tĩnh của mình , cố gắng tiến về phía nó : 
_’’ Em tìm anh sao ? ‘’ 
Nó ko nói gì , chỉ khẽ gật đầu . 
_’’ Tìm anh có chuyện gì ko ? ‘’ . Nhật Lâm lảng tránh ánh nhìn của nó . 
_’’ Sao … anh ko đi học ? ‘’ . Nó nhìn vào mắt Nhật Lâm , cái nhìn của nó khiến tim Nhật Lâm vỡ vụn … 
_’’ Đi học ? em nói đi học sao ? nếu em là anh , em có đi học nổi ko ? ‘’ . Nhật Lâm nói vs vẻ mặt đau khổ . 
Nó ko biết , ko biết là Nhật Lâm lại đau khổ đến vậy , nhìn Nhật Lâm nó cũng đau lòng ko kém …. 
_’’ Em …em xin lỗi , em ko biết anh ..ghét em đến vậy ! ‘’ 
Lời nói của nó làm Nhật Lâm vô cùng tức giận , Nhật Lâm nắm lấy vai nó & gắt lên : 
_’’ GHÉT Ư ? EM NÓI ANH GHÉT EM Ư ? CÒN HƠN CẢ THẾ NỮA ĐẤY . EM ĐÚNG LÀ NGỐC MÀ , 1 KẺ NGỐC VÔ TÂM , TROG SUỐT THỜI GIAN WA , ANH LUÔN ẤP Ủ 1 NIỀM TIN , NHƯNG HÔM NAY THÌ SAO CHỨ ? KHI BIẾT ĐƯỢC CÁI SỰ THẬT ĐAU THƯƠNG NÀY , CÁI NIỀM TIN NHỎ NHOI ẤY ĐÃ TAN BIẾN RỒI , ĐÃ VÔ VỌNG RỒI ! GIỜ EM NÓI LÀ ANH GHÉT EM , CŨNG PHẢI THÔI , EM LÀM SAO MÀ BIẾT ĐƯỢC CÁI CẢM GIÁC CỦA ANH CHỨ ? ‘’ 
Nhật Lâm dần buông tay khỏi người nó & ngồi gục xuống , sau bao chuỗi ngày kiềm nén nước mắt trong lòng , hôm nay , nước mắt của Nhật Lâm đã rơi xuống ,nhưng ko ngờ lại rơi trước mắt nó – đứa em gái ngốc nghếch . 
Nó bất động , lời nói của Nhật Lâm thấu vào tim nó ! 
Đúng , nó chỉ là 1 kẻ ngốc vô tâm , nó vô tâm tới mức đã làm đau Nhật Lâm , nó ngồi khụy xuống ,nước mắt 1 lần nữa lại tuôn rơi … 
_’’ Em ….xin lỗi .. em là đứa em gái hư ! ‘’ . Nó nói trong nước mắt . 
Nghe đến 2 từ ‘’em gái’’ lòng Nhật Lâm như thắt lại , cố giữ bình tĩnh mà nói vs nó : 
_’’ Về đi , tạm thời anh ko muốn gặp em ! ‘’ 
_’’ em … xin lỗi ! ‘’ 
_’’ VỀ ĐI , ĐỪNG CÓ Ở ĐÓ MÀ XIN LỖI ! ‘’ . Nhật Lâm quát lớn làm nó giật mình . 
Nó lau nước mắt , đứng lên nhưng bị Nhật Lâm níu lại ; 
_’’ Xin lỗi đã lớn tiếng vs em , em về đi , khi nào anh nghĩ mình có thể trở thành 1 người anh trai tốt , lúc đó , anh hiển nhiên sẽ gọi cho em … ‘’ 
Nhật Lâm gượng cười để nó an tâm , chào Nhật Lâm xong , nó đứng lên ra về . 
Hôm nay , nó phải tới nhà hắn để học , nó lại phải đối diện vs hắn … 
Ngao ngán thở dài 1 cái , nó cố bước đến ngôi nhà của hắn …. 

Tại biệt thư họ Nhất : 
Cha hắn đang ngồi trên chiếc ghế xoay wen thuộc , bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên ; 
_’’ Alô ! ‘’ . Cha hắn từ tốn nghe máy 
_’’ Con trai ! ‘’ . Bên kia đầu dây vang lên 1 giọng nói thân wen , giọng nói mà ông Nhất ko muốn nghe lại chút nào . 
_’’ Sao cha lại gọi cho con ‘’ 
_’’ Ha ha , con trai ngoan , ta biết mọi chuyện rồi , lại vì 1 đứa con gái mà cháu nội ta buồn phiền phải ko ? Tuy ta ở Mỹ , nhưng ta luôn biết rành rọt chuyện của các con đấy . Mấy chục năm trước , cặp vợ chồng ấy , người con gái ngu ngốc ấy chính là con của người phụ nữ ta hận nhất , ta thề sẽ làm cho con cháu cô ta đau khỗ , ha , ko ngờ hôm nay , lại tiếp tục thế hệ mới ! Ngày mai , ta sẽ về nước . Tạm biệt con ! ‘’ 
Rồi ông cúp máy , để lại ông Nhất đang cầm điện thoại , lòng lo lắng khôn nguôi , sao cha ông cứ cố chấp như thế ? Thù hận bao giờ mới hết ! 
Chợt nhớ ra 1 điều , ông Nhất nhấc máy gọi cho đứa con trai của mình : 
_’’ Chuyện gì vậy ? ‘’ . Đầu dây kia , hắn bắt máy vs giọng lạnh tanh 
_’’ Có chuyện ko hay rồi ! ‘’ . Rồi ông chậm rãi kể lại mọi chuyện cho hắn nghe 
Hắn cúp máy , khẽ chau mày : 
‘’ Chết tiệt ‘’ 
Cùng lúc đó , nó đã tới trước cửa nhà hắn , bước vào trong nhà , nó thấy hắn đang ngồi trên sofa , đặt cặp sách xuống cái bàn trước mặt , nó nghiêm giọng : 
_’’ Học thôi ! ‘’ 
Hắn ngồi dậy , quăng cái điện thoại lên bàn , vs tay lấy cuống sách toán của mình rồi ra lệnh : 
_’’ Làm mấy bài này trước đi , tôi chấm điểm , mau lên , kiến thức cơ bản ko đấy ! ‘’ 
Tích tắc , tích tắc . 
Nó ngồi cặm cụi làm bài , còn hắn thì ….. nằm xim phim . 
_’’ Xong rồi ! ‘’ . Nó đưa cuốn tập trước mặt hắn . 
Hắn cầm lên , xem xem 1 chút , rồi đi xuống nhà bếp kiếm cái gì đó . 
Nó ngơ ngác ko hiểu . 
Một lát sau , hắn trở lên , 1 tay để ra sau lưng giấu giấu cái gì đó . 
Ngồi xuống cạnh nó , hắn nói ‘’nhẹ nhàng’’ : 
_’’ Đưa tay ra ! ‘’ 
Nó ko hiểu chuyện gì , ngồi nhìn hắn .Thấy lâu quá nó ko chịu đưa tay ra , hắn thúc : 
_’’ Mau lên ! ‘’ 
Nó giật mình , chìa tay ra trước mặt hắn , hắn để cuốn tập lên bàn , cầm lấy tay nó & …. 
Bốp bốp ! 
_’’ Học kiểu gì vậy hả? Mấy bài cơ bản cũng ko giải được là sao ? ‘’ 
Hắn rút tay sau lên , trên tay hắn cầm chiếc roi ‘’đáng iu’’ vô cùng , hắn khẽ vào tay nó đau điếng … 
_’’ A , đau , anh làm trò gì vậy chứ ? Đau quá , buông ra ! ‘’. Nó cố giật tay mình ra khỏi tay hắn nhưng vô ích , hắn nắm tay nó cứng ngắt . 
_’’ Tôi dạy cô , có nghĩa tôi là thầy của cô , tôi có quyền đánh , nếu hs của mình ko nghe lời ! Giờ ngồi làm lại mau ‘’ 
Hắn thả tay nó ra ngồi nhịp nhịp cái cây canh chừng nó làm bài . 
Nó nguyền rủa hắn , dám đánh nó , ngồi làm bài mà trog lòng nó ko ngừng chửi rủa hắn . 
_’’ Chỗ đó sai , xem lại mau ! ‘’ 
Kèm theo câu nói ấy , hắn lấy cây khõ vào đầu nó . 
Nó ấm ức : 
_’’ Sai đâu mà sai ? ‘’ 
Hắn khõ thêm 1 cái vào đầu nó & nói : 
_’’ Tôi nói sai là sai ‘’ 
Đúng là bài đó sai thiệt , nó lại ôm cục tức mà làm tiếp . 
_’’ Sai rồi ! ‘’ 
_’’ Đau ! ‘’ 
_’’ Làm lại ! ‘’ 
_’’ Á… ‘’ 
_’’ Lại sai ! ‘’ 
_’’ Ui da ! ‘’ 
_’’ Làm lại hết cho tôi ! ‘’ 
_’’ Á , đau mà ! ‘’ 
….. 
Cứ thế , nó bị ăn roi cho tới khi 7h , nó mừng quýnh , xếp tập vào cặp & chạy thật nhanh về nhà , nó ko ngừng tự dặn mình là đừng nên có tình cảm vs hắn – người cháu của kẻ thù giết cha mẹ nó , nó thật sự rất hận cái kẻ đã hại gia đình nó …… 
Hắn nhìn theo nó , hôm nay hắn hơi vui thì phải , nhưng có 1 điều làm hắn lo lắng khôn nguôi - ông nội hắn . 

Lại 1 buổi sáng nữa trôi wa , nó thức dậy & tới trường . Mọi chuyện vẫn vậy , giờ ra chơi , nó xuống căn-tin thì gặp Nhã Nhã , Nhã Nhã rất thông minh, mọi chuyện xảy ra mấy hôm nay ả ta điều nắm bắt được hết, ko bỏ sót 1 chi tiết nào . 
Thấy nó , Nhã Nhã nhếch mép cười , cầm 1 ly nước & đi thẳng tới nó . 
Ào ! 
Nước từ trên đầu nó đổ xuống . Kèm theo đó là tiếng cười của cả bọn dưới căn-tin . 
_’’ Hứ , sao mày ở lại trường này được nhỉ ? ‘’ . Nhã Nhã nhìn nó kinh miệt . 
Nó cũng đâu vừa , đưa tay vuốt nước trên mặt & nhìn thẳng vào mắt Nhã Nhã : 
_’’ Tôi ở lại trường này bộ ảnh hưởng đến trái đất way à ? ‘’ . & nó đi thẳng tới căn-tin , mua 1 chai nước , tiến lại chỗ Nhã Nhã &… 
Ào ! 
_’’ Cảm giác thế nào ? Đừng có mà đụng đến tôi ! ‘’ 
Nó nói rồi bỏ đi , bỏ lại vẻ mặt tức tối của Nhã Nhã . 

Ra về , nó lại phải đến nhà hắn để học Toán . Nó ko muốn tí nào cả ! 
Nhưng biết làm sao được chứ ? Nó đành phải học thôi ! 
Bước thật chậm nhất có thể vào nhà hắn . Tưởng êm xui ai ngờ vừa thấy nó , hắn giơ đồng hồ lên & nói : 
_’’ Trễ 10 phút 34 giây ! ‘’ 
_’’ Hả ? ‘’ . Nó há hóc 
_’’ 5h bắt đầu học mà cô tới trễ vậy à ? Phải phạt thôi , học thêm nữa tiếng để bù vậy ‘’ 
_’’ Cái gì ? Anh ngag ngược vậy , có bù thì bù 10 phút thôi chứ , làm gì tới nữa tiếng dữ vậy ? ‘’ 
_’’ Tôi là thầy hay cô là thầy ! Học mau lên ‘’ 
Ko để nó nói gì thêm , hắn kéo nó ngồi xuống & bắt đầu học . 
Chợt , điện thoại hắn reo lên ! 1 số lạ 
_ ‘’ Alô ! Ai đấy ! ‘’ . Hắn nhấc máy mà ko ngừng kêu nó làm bài tập 
_’’ Cháu ngoan . Là ta đây . Ta về rồi ! ‘’ 
_’’ Ông nội …. ‘’ 
Nghe 2 từ ‘’ông nội’’ vừa thốt ra từ miệng hắn , nó bần thần buông cây bút đang cầm trên tay xuống ….. 
Hắn vội cúp máy & way sang nó : 
_’’ Hôm nay nghỉ sớm , về đi ! ‘’ 
Nó gom đồ vào cặp , bước đi như người mất hồn ……. 
Nó cứ đi mà ko thèm nhìn đường , cứ như vậy , nó đi mãi …. 

Bin bin bin 
….. 
Bin bin bin 

_’’ Hoàng Linh , cẩn thận ‘’ 
1 đôi tay rắn chắc kéo nó vào lề đường , lúc này nó mới choàng tỉnh . 
Nó ngơ ngác way lại đằng sau , xem ai là người vừa cứu nó thoát chết trong gang tấc & nó càng bất ngờ hơn khi người đó là …… Kỳ Sơn . 
Nó mở to mắt nhìn Kỳ Sơn , nhưng sao …… nước mắt nó …..lại thi nhau tuôn ra …. Nó trở thành kẻ mít ướt trước mặt người khi nào thế nhỉ ? 
Nó vội vàng đưa tay che mắt mình lại nhưng tay nó đã bị bàn tay Kỳ Sơn níu lại 

_’’ Anh biết ngay là có chuyện xảy ra mà ! Sao em ko gọi cho anh sớm hơn . Đồ ngốc , định chịu đựng 1 mình sao ? ‘’ . Kỳ Sơn lau nước mắt cho nó & mỉm cười 

Thật ra , kể từ khi lên máy bay wa Úc , ko ngày nào là Kỳ Sơn ko nghĩ về nó cả . Kỳ Sơn đã tự nói là sẽ quên nó đi , nhưng ko được…. Càng cố quên thì hình ảnh về nó lại càng rõ nét hơn , có nhiều lần Kỳ Sơn muốn mua ngay vé máy bay sang tìm nó nhưng rồi lại thôi ….giờ biết nó gặp chuyện buồn , Kỳ Sơn liền bay về ngay để được ở cạnh nó . 

Nó cảm thấy ấm áp vô cùng khi lúc này có 1 ai đó bên cạnh , nó thầm cảm ơn ông trời đã cho nó 1 người anh tốt như Kỳ Sơn . Nó nhoẻn miệng cười để Kỳ Sơn an tâm , thấy cười như vậy , Kỳ Sơn biết chứ , nó giỏi nhất là che giấu nỗi buồn = nụ cười , ở cạnh nó bấy lâu , Kỳ Sơn đủ thông minh để nhận ra điều đó …. 
Kỳ Sơn đưa tay véo má nó 1 cái rõ đau & nháy mắt nói: 
_’’ Được rồi , định đứng đây nói chuyện luôn à . Đi về nhà thằng Hải Long rồi nói tiếp…. ‘’ 
& Kỳ Sơn khựng lại khi nhìn thấy nét mặt nó , chuyện này có lẽ ko đơn giản như Kỳ Sơn nghĩ , cuối xuống nhìn nó , Kỳ Sơn điềm đạm nói : 
_’’ Giờ em đang ở đâu ? ‘’ 
Nó ko nói , chỉ đi về phía trước , thấy thế , Kỳ Sơn vội chạy theo . 
Nó dẫn Kỳ Sơn về ngôi nhà nó đang ở , bước vào trong , nó để cặp lên bàn . 
Thấy nó như người mất hồn , Kỳ Sơn liền lại kéo tay nó : 
_’’ Trời hôm nay đẹp lắm đấy ! ‘’ 
Cả 2 cùng ngồi xuống bậc thềm trước nhà . 
_’’ Kể cho anh nghe đi . Chuyện gì đã xảy ra vậy ? ‘’ 
Kỳ Sơn đưa mắt nhìn nó , ánh mắt ấy làm nó tin tưởng , ko ngần ngại , nó ngồi kể lại câu chuyện ấy cho Kỳ Sơn nghe , mỗi khi nhắc lại chuyện đau thương ấy , ko hiểu sao , dù có kiềm nén bao nhiêu đi chăng nữa ! dù có cố tỏ ra mạnh mẽ đi chăng nữa ! Nước mắt nó vẫn cứ tuôn ra ko ngừng …. 
Kỳ Sơn nghe nó kể , thấy nước mắt rơi trên mặt nó cũng đau lòng ko kém ! 
Khẽ kéo đầu vào vai mình , Kỳ Sơn nói = cái giọng trầm ấm : 
_’’ Em nhìn lên trời đi , 1 trong số các ngôi sao ấy là cha mẹ em đấy , thấy em như vầy , họ sẽ ko vui đâu , em phải mạnh mẽ lên ….., có anh ở cạnh em mà ! ‘’ 

Lại 1 lần nữa , nước mắt nó tuôn rơi , mẩu chuyện này , câu nói ấy , nó đã từng nghe rồi , là …..hắn đã nói vs nó , tại sao lại luôn phải làm nó nhớ đến hắn thế ? Nó ko muốn chút nào , nếu nó ….thích cháu của kẻ thù liệu cha mẹ nó có yên giấc ko ? Liệu họ sẽ nghĩ sao ? Họ có đồng ý vs nó ko ? Tại sao con người sống lại phải có thù hận đi theo ? Nó ko hiểu , ko hiểu tại sao ông hắn lại thù hận gia đình nó ! 
Nó tựa đầu vào vai Kỳ Sơn , hơi ấm dễ chịu ấy làm nó chìm vào giấc ngủ , nó cảm thấy an toàn …. 

Hoa , là hoa rơi , hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp nơi , nó thích thú chạy nhảy wah cánh đồng đầy hoa thơm ngát , đằng xa , có 2 bóng người đang nhìn nó , nó ko thấy rõ mặt họ , nó chạy tới thì họ lại càng lùi ra xa , nó đưa tay vs lấy nhưng ko được ….. 
_’’ Con gái ngoan ‘’ 
1 giọng nói ấm áp vang vọng lại từ phía đó , nó cố nhìn nhưng ko thấy mặt 2 người nhìn nó . 
Đúng rồi , họ gọi nó là ‘’ con gái ..’’ 
Vậy …. Họ là … 
_’’ Cha mẹ … ‘’ . Nó reo lên 
_’’ Con ngoan , đừng khóc & cũng đừng hận ông ấy , ta biết , tại ta , vì tình yêu vs mẹ ta mà ông ấy mới mù quáng đến vậy , ta & cha con ko trách ông ấy nên con cũng đừng trách ông ấy , ta & cha sẽ luôn dõi theo 2 con , con hãy cứ làm những gì con nghĩ là đúng , đừng để thù hận làm mờ lý trí , con nhé ! ‘’ 
_’’ Con nhớ cha mẹ lắm ! ‘’ . 
_’’ Con ngoan , 2 ta sẽ vui nếu con vui đấy . À , con đừng buồn nữa bởi vì …….cha & mẹ đã thành thiên thần & sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi ..Hãy sống tốt & luôn vui vẻ con nhé ! ‘’ 
Rồi luồng sáng tắt vụt đi , 2 bóng người ấy cũng biến mất . 
Nó cố chạy theo , chạy nhanh nhất có thể , nhưng nó ko tài nào theo kịp , nó ko tài nào vs tới cha mẹ mình …… 

_’’ Cha , mẹ ! ‘’ 
Nó choàng tỉnh & hét lên sau giấc mơ ngắn ngủi . Mồ hôi lấm tấm trên trán nó . 
Nghe tiếng no hét , Kỳ Sơn vội chạy tới : 
_’’ Em nằm mơ à ? ‘’ 
Nó gật gật đầu & way sang nhìn đồng hồ . Đã 5 giờ sáng rồi , chợt , nhớ ra 1 điều , nó way sang Kỳ Sơn , mặt lo lắng : 
_’’ Anh ko ngủ sao ? ‘’ 
Kỳ Sơn mỉm cười nhìn nó , đưa tay xoa đầu nó : 
_’’ Ko sao , em đói bụng chưa , anh nấu cháo rồi đấy , số 1 nhé , ngon ko chê vào đâu được ! ‘’ 
Điệu bộ của Kỳ Sơn làm nó phải bật cười …. 


Game Gì Đang Hót
Hosting By : Xtgem.com
© 2014 Proko.xtgem.com